laithuyha

LẠI THÚY HÀ

  
« January 2012 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
  • Tổng số bài viết: 60
  • Tổng số góp ý: 360
  • Tổng số trackbacks: 0
  • Tổng số lượt xem bài: 18.945
  • laithuyha | 19 March, 2010 17:15




    Con khóc tiếng đầu đời

    Mẹ tuôn dòng nước mắt dài chưa từng có

    Giọt cay đắng

    Giọt buồn vui

    Giọt lại tủi hờn


    Em bé của mẹ

    Như bông hoa nở trong mùa khắc nghiệt

    Trên cánh đồng tuyết

    Giữa hoang mạc

    Dưới đáy đại dương

    Hay đỉnh núi chưa bao giờ loài người đặt chân đến đó


    Cha đón con từ tay bà đỡ

    Trầm ấm lời cầu nguyện

    Mắt cha ánh lên niềm tin lạ kỳ

    Về mặt trời trên tay cha tỏa sáng


    Mọi mơ ước đã bắt đầu

    Bầu trời của con có triệu triệu vì sao đang cháy

    Dưới chân con triệu triệu con đường mở tới chân trời

    Cả thế gian nở nụ cười chào đón

  • laithuyha | 03 March, 2010 13:32


     

    Con trai thương yêu ơi

    Tình yêu vĩnh cửu của mẹ

    Mẹ chờ con từng ngày, mà tháng năm dài quá

    Bước chân mẹ mòn mỏi và chịu đựng đón ngày hạnh phúc

    Mẹ một mình sống bằng sức mạnh phi thường lúc vắng cha

    Khi con vẫn là một hạt mầm bé bỏng

    Bầu nước mắt mẹ tưởng như được tích tụ nghìn năm

    Òa vỡ vào những đêm mùa đông chỉ hai mẹ con mình chờ sang ngày mới

    Cuối cùng mẹ cũng chỉ là người đàn bà bình thường

    Đợi ngày sinh sôi vào mùa hè nóng bỏng

    Ngôi nhà ấm áp của chúng ta chỉ thực sự là cái nôi thiên đường khi cha ở đó

    Dịu dàng áp môi vào bụng mẹ nói chuyện với con

    Lúc giọt nước mắt cha thấm vào da thịt mẹ

    Con cựa mình đón nhận những yêu thương

    Như trước biển, trước rừng, trước bầu trời rộng mở bất thường

    Thương yêu của mẹ ơi, chúng ta đang chờ con

  • laithuyha | 03 December, 2009 13:50


    Tôi nhận được tin Đặng Ngọc Khoa dừng hẳn những bước chân mệt mỏi trong cõi tạm này lúc 16h, ngày 2.12.2009 ở nhà riêng, từ một người bạn ở Đà Nẵng. Tin nhắn ngắn gọn, ngắn như một đời người. Người nhắn tin chắc chắn rất buồn nên mới nhắn cho tôi như thế.

    Tôi vừa thấy buồn, vừa thấy có lỗi với anh. Trước lúc anh ra đi, tôi đã không thể gặp để chào anh được, để cùng hát với anh 1 bài- như anh muốn.

    Trong thời gian anh bệnh, mọi người trong đoàn du khảo, caravan vẫn gọi điện cho tôi để hỏi tin tức của anh, dù tôi ở Hà Nội, anh ở Đà Nẵng. Anh cắt mọi liên lạc, chỉ nghe điện thoại của một vài người, trong đó có tôi.

    Sáng hôm anh mất, tôi gọi điện cho bạn bè trong Đà Nẵng, hỏi xem anh thế nào rồi. Bạn nói: Chiều tối qua bệnh viện bảo chuyển về nhà nhưng 9h tối vẫn chưa về. Chắc hôm nay phải về thôi. Khoa không nói chuyện được. Đành chờ tin Khoa vậy...

    Trước đó mấy hôm, một người bạn vào thăm, Khoa vẫn nhắc: Tôi bảo Hà lấy thuốc cho, Hà chưa lấy... Giờ anh ấy nguy kịch lắm rồi. Anh vừa ở trong viện ra. Buồn lắm.

    Khoa ơi, thanh thản nhé, xin được khóc tiễn anh lần cuối.



    Bài này tôi viết khi lần đầu tiên đi công tác cùng anh.

     

    Y Khoa- Gã nhà báo lãng tử

    Gã là đồng nghiệp của tôi- một cây bút tài hoa, lại làm ở 1 tờ báo lớn (Thanh Niên) nên gã rất nổi tiếng. Gã ở miền Trung, tôi ở ngoài Bắc nhưng nghe tên gã rất nhiều. Thỉnh thoảng lên cơn điên, gã viết như lên đồng, đọc thấy sướng. Gã vừa viết báo, vừa làm thơ, lại học nhạc, vẽ tranh. Nói chung, gã rất đa tài. Nhưng gã không giống mọi người, viết báo như làm thơ và làm thơ như viết báo.

                Lần đầu tiên tôi nói chuyện với gã là qua điện thoại. Hồi ấy tôi cần 1 cái ảnh phá rừng ở Tây Nguyên, tôi biết hắn là 1 bảo tàng sống về Tây Nguyên nên gọi điện hỏi xin. Ngày in báo, tôi phải gọi gã tới 10 lần, mỗi lần 30 phút. Gã cứ ậm ừ đồng ý, nhưng không gửi mail cho tôi. Gã bảo, anh đang uống rượu ở bãi biển Mỹ Khê. Về anh gửi. Rồi gã hát cho tôi nghe. Toàn những bản nhạc trữ tình. Tôi không dám không nghe, sợ hắn mất hứng, dù đang phát rồ lên vì không tìm được ảnh. Cuối cùng, gã say, không về gửi ảnh cho tôi được. Đấy là câu chuyện của 2 năm trước.

    Ngày đầu tiên của chuyến khảo sát 6 tỉnh miền Trung- Tây Nguyên, khi đến tỉnh thứ nhất- Đăk Lak thì đã rất muộn. Trong bữa tiệc gặp mặt, khi còn 2 giờ nữa thì bước sang ngày mới, gã cầm ly rượu đứng giữa hội trường khách sạn Tuấn Vũ (Buôn Mê Thuột) nói to: "Lại Thuý Hà là cô nào?". Đoàn đi chỉ có 2 anh em tôi là nhà báo (ngày thứ 2 mới có thêm Tấn Chiến- PV VTV tại Đak Lak) nên gã tìm "đồng đội" ngay. Tôi ngồi ở bàn khác, quay ra, nhìn chăm chăm vào một gã: da đen ngăm ngăm, mắt ướt nheo nheo, cười như trẻ thơ, tóc dài, xoăn tít, buộc túm đuôi gà, áo tàu, đại khái, nhìn man man kiểu nghệ sỹ. Tôi cầm ly đứng lên cười đáp lễ: "Kính bác!". "Tôi là Đặng Ngọc Khoa đây". "Dạ, chào bác ạ. Em nghe tên bác đã lâu". Chúng tôi hỏi han nhau vài câu rồi ai về bàn người ấy.

    Ngày hôm sau khảo sát mấy điểm du lịch ở Dak Lak, gã nói với tôi về buôn làng, về dân tộc thiểu số, về Tây Nguyên, về chuyện con trai con gái yêu nhau, về cồng chiêng, về rượu cần... Tôi trợn mắt lên nghe, vừa nghe vừa ngạc nhiên thầm hỏi: Sao gã này biết nhiều thế? Tại hắn đi nhiều hơn mình? Tại hắn ở miền Trung- Tây Nguyên? Tóm lại, với tôi bắt đầu từ lúc ấy gã đã là 1 dấu hỏi (?)

    Ngày thứ 2 trôi qua, gã vẫn là một người rất lặng lẽ, rất dịu dàng, luôn luôn thì thầm và mê mải chụp ảnh, ghi chép (đúng là một nhà báo yêu nghề nhé). Và luôn là người lên xe cuối cùng.

    Hôm sau nữa, trên đường từ Đak Lak đi Đak Nông, khi trên xe mọi người bắt đầu gà gật, trưởng đoàn vĩ đại Lê Lự kể chuyện "giấy gói xôi". Cả xe cười nghiêng ngả. Y Khoa lúc này mới "nổ". Gã nói liên tu bất tận, nói không ngừng, nói như đọc thơ, có vần có điệu hẳn hoi, theo thể lục bát. Thậm chí có lúc mọi người tưởng gã... tịt vì vần câu trước gieo khó quá, thế mà gã vẫn hoàn chỉnh câu của mình một cách rất trơn tru. Gã, từ đấy, đẹp dần lên trong mắt mọi người. Đám chị em phụ nữ thỉnh thoảng lại đấm lưng nhau thùm thụp, cười rinh rích vì những câu nói có nhịp điệu, hóm hỉnh và đầy hình ảnh của gã.

    Những ngày sau này, gã vẫn nói không bờ không bến. Mà gã có muốn nghỉ, mọi người cũng không cho gã nghỉ. Gã cứ vắng trên đầu xe, nghỉ đọc thơ hoặc hát là mọi người lại réo tên gã ầm ĩ.

    Tài MC của gã khiến chuyến đi dài đến chục ngày nhẹ nhõm hơn hẳn. Nhưng sau tất cả những câu chuyện vui vẻ, những trận cười dài suốt hàng nghìn cây số ấy, gã là kẻ cô độc. Gã hay buồn, hay dỗi. Gã đang đọc thơ mà có người nào đó vô tình cầm cốc bia lên uống, gã dỗi. Gã đang nhắm tịt mắt hát mà có người nào đó nói chuyện riêng, gã cũng dỗi. Chạm cốc rồi mà không uống hết gã lại dỗi... Nhiều lúc, gã giống hệt một cậu bé, thậm chí, dỗi không ăn cơm.


              Gã không những tài hoa mà còn đào hoa. Không chị em nào trong đoàn khảo sát không nhớ gã. Một ngày không nhắc tới gã vài lần thì ngứa mồm, không chịu được. Chỉ thiếu nước gọi tên gã trong giấc mơ thôi. Lúc bấy giờ, trong mắt tôi hắn là dấu chấm than (!)


               Một đêm mưa gió ở Đà Lạt, gã dẫn đầu đám chị em phụ nữ, mặc áo mưa, đi vòng quanh chợ tìm hàng ốc. ăn xong, cả đám lại kéo nhau rồng rắn đi tìm xe taxi về khách sạn. Gã vừa đi vừa hát véo von. Bà con phố chợ hết nhìn hắn lại nhìn nhau. Họ làm sao mà hiểu được chuyện gì xảy ra. Đến những người gần hắn nhất là chúng tôi lúc ấy còn ôm bụng mà cười. Lên xe taxi, đáng nhẽ về khách sạn chỉ mất 25.000 đồng. Hắn kêu anh lái xe chạy vòng quanh hồ Xuân Hương 3 vòng để kể nốt câu chuyện cười, hát nốt bài hát chưa ai hát, gã vừa nghĩ ra. Cước phí tăng gấp 3 lần, bù lại, đám chị em phụ nữ sảng khoái, tối ấy ngủ cực ngon, khi ngủ vẫn cười, sáng hôm sau vẫn chưa hết mơ màng.



                Đêm cuối cùng trước khi chia tay, mọi người vô cùng lưu luyến, 2h sáng gã vẫn lang thang ngoài hành lang, mắt ướt buồn rười rượi. Gặp tôi, gã bảo: "Nếu em không đi uống rượu với anh bây giờ, anh sẽ đi 1 mình". Làng báo có 1 luật bất thành văn là không được bỏ rơi đồng nghiệp, vui không bỏ, buồn càng không bỏ. Tôi nói: "Em sẽ uống cùng anh" và tôi lang thang cả tiếng đồng hồ, lục tung cả thị xã Phan Rang lên để mua đồ ăn, rượu và gọi người đến nhậu với gã.

      
                Chúng tôi gần như thức đến sáng, 5h dậy đi ra sân bay Cam Ranh. Vừa đến sân bay, chị em phụ nữ không kìm nén được, khóc rưng rức. Các anh em khác ôm lấy các chị vỗ về. Y Khoa lẻn ra ngoài cửa. Sau này hắn bảo: Sao mà các "mẹ" lúc nào cũng cười, khi ấy khóc dữ vậy ta? Tui phải đi ra ngoài chứ không thì khóc theo mất. Hắn là vậy, làm cho mọi người vui vẻ, gần gũi nhau giỏi nhất nhưng lại rất đa sầu, đa cảm. Bây giờ, với tôi, hắn là 1 dấu (...)




             Y Khoa còn chung với tôi nhiều chuyến đi công tác nữa. Lần nào vào Đà Nẵng tôi cũng gọi anh, ngược lại, lần nào ra Hà Nội anh cũng gọi tôi. Gặp nhau thì đủ thứ chuyện rồi. Chuyến làm từ thiện nào về anh cũng kể với tôi. Có tin bão, anh là người báo cho tôi sớm nhất.
             Ngôi nhà Rổn rảng du khảo mất đi một thành viên tích cực. Đoàn caravan mất đi một người tốt thứ 2. Em buồn.
     (Xem tiếp)
  • laithuyha | 03 October, 2009 19:28

     

    Nước mắt ngập tràn nước mắt

    Đau buồn của em

    Anh không bù đắp nổi


    Những ngọn gió trở mình

    Bầu trời ánh lên màu rất lạ

    Thinh không đọng lại nỗi buồn


    Nụ hôn gửi vào từng ngón tay em

    Gửi vào dòng lệ không thanh thản

    Mặt hồ cuộn lên những tiếng thở dài


    Anh gục mặt vào hư vô

    Lòng đau quặn thắt

    Những ưu phiền cay đắng về đâu


    Cuộc sống trôi con đ
    ường trước mắt

    Đôi lúc giằng co đôi lúc ngập ngừng

    Có số phận nào không đau khổ đâu em


    Về đi những bước chân mệt mỏi

    Anh đã đến bên em như định mệnh

    Nơi cuối cùng để em khóc bình yên

  • laithuyha | 02 October, 2009 17:28

       

    Sông Hiếu bừng lên những âm thanh lạ

    Ngày mình bên nhau

    Ở rất gần

    Sóng ghì sóng thật lâu

    Trăng hôn lên những nồng nàn của gió

    Bờ cỏ mềm hát với mùa thu


    Bản nhạc cũ ngân lên trong ngôi nhà nhỏ

    Em ngửa mặt cười với những vì sao

    Anh nhói lòng ngắm nụ cười thánh thiện

    Em chống cằm đăm đắm bờ xa

    Tiếng nấc tuổi thơ em để ở giữa dòng

    Anh thấy mắt mình cay


    Số phận của chúng ta

    Anh muốn em mãi mãi như bây giờ

    Sống và yêu với niềm tin mãnh liệt

    Mọi thứ đã được sắp đặt

    Chúng ta là một phần đời không thể thiếu của nhau

    Không thể khác được đâu, không thể khác


    Sẽ không còn cô đơn, không còn nước mắt

    Khi anh ở bên em

    Gối đầu lên cánh tay anh

    Em sẽ gặp những giấc mơ như em muốn

    Anh đang ru em đây, ru cả cuộc đời này

    Em dịu dàng của anh

  • laithuyha | 01 October, 2009 16:25

     

    Con đường hoa ban mùa hạ

    Đêm ấy trăng tròn

    Những bước chân buồn bã

    Anh muốn nói với em nhiều điều

    Nhưng chẳng thể nào nói được

    Em vẫn trong veo những tiếng cười

    Nhưng mắt em mọng nước


    Sắp hết đêm rồi, sáng mai anh phải đi

    Tháng ngày sao mà chật chội

    Có trở về không những hi vọng của anh?

    Ngày mai thành phố này hết hội

    Những con đường lại vắng bóng người qua

    Em ngóng đợi gì?


    Mặt trời ngủ quên rồi

    Chỉ toàn là bóng tối

    Anh tuyệt vọng trước màn đêm

    Mọi dịu dàng ngủ yên trong ngực

    Chẳng kịp nói gì với em trước lúc về


    Nào chia tay

    Hãy nở nụ cười nhẹ nhõm

    Anh sẽ an lòng


    Những chuyến đi trước mắt là trường cửu

    Sướng khổ của chúng ta là vô biên


    Rời bỏ đi, có thể em hạnh phúc...

  • laithuyha | 27 September, 2009 15:31

     

    Anh buồn cho số phận chúng mình

    Buồn vì sự lẩn tránh của em

    Trong nghiệt ngã, xót xa và bời bời nước mắt

    Em trách anh sao?


    Người đàn bà cô đơn

    Người đàn bà tóc rối

    Em nghĩ gì

    Em tìm gì khi ta chẳng thể có nhau?


    Em có tìm anh không?

    Như anh đã từng lục tung trái đất

    Đảo lộn mọi trật tự

    Chỉ để được nhìn thấy em


    Rồi cũng sẽ qua thôi

    Như gió thoảng, mưa rơi

    Như nước mắt

    Vụng dại, khôn ngoan hay chết

    Vô nghĩa hết

    Chúng ta câm lặng vì nhau

    Nhưng từ thẳm sâu anh xa xót

    Những giọt nước mắt em ấm trên ngực mình

    Anh chẳng thể làm gì được

    Em biến một người đàn ông kiêu hãnh thành yếu mềm

    Một người tự tin thành tuyệt vọng

    Một tâm hồn trong sáng, thành rất đỗi hoài nghi


    Anh đi đây, phía trước kia là biển

    Nhớ thương này em giữ lấy

    Anh đi...

  • laithuyha | 25 September, 2009 13:13

     

    Dường như em có vẻ gì lo lắng

    Em truyền vào cỏ cây những bứt rứt lúc chiều buông

    Ta không còn nghe tiếng chim hót nữa

    Em nói với ta câu gì đó đi nào


             Trên Đầm Vạc mênh mông tràn ánh sáng

    Em tóc dài theo gió đi chơi

    Gót chân em có vẻ gì hoang dại

    Ta đã gặp ở đâu một giấc mơ buồn


             Hái ánh trăng trên cao cho em đội lên đầu

    Ta bế em đặt nhẹ nhàng lên cỏ

    Trải những gió, những sương và những tiếng thở dài

    Trên ngực em mỏng mảnh

      
              Đôi mắt em vẫn nhìn xa vắng

    Tiếng hát cất lên day dứt cứa vào ta

    Câu hát dài hơn một dòng sông

    Ta lại thấy cuộc đời ta ở đó


              Những khao khát trên môi em nhắc cho ta nhớ

    Cội nguồn niềm vui và mật ngọt tháng ngày

    Đầm Vạc đêm nay

    Những mê sảng lấy đi của ta và em giấc ngủ

  • laithuyha | 24 September, 2009 11:53
     


    Thảo nguyên, những thảm cỏ mở ra bất tận

    Em chìm đắm trong cảm giác mơ hồ của cơn thức ngủ

    Vòng tay không biết gần hay xa

    Nhưng ánh mắt mặc định cái nhìn sở hữu


    Gió lướt trên g
    ương mặt dịu dàng

    Ào ạt những thanh âm hồn nhiên trong trẻo

    Nắng chao đảo rớt xuống không gian tĩnh lặng

    Hoa dại trắng rụng vào em như bị thôi miên


    Em giật mình với mùi hương lạ lùng

    Mang hơi thở của bốn mùa đang thơm bấn loạn

    Em đi một nửa bước chân chạy trốn

    Nửa kia lắng nghe đất lo sợ thế nào


    Phía bên kia là thung lũng

    Chân mây chìm trong dãy núi già

    Những phiến đá u buồn như đang khóc

    Cô gái ngồi đợi một vầng trăng


    Mái nhà sàn đợi đêm về thắp lửa

    Bản làng chìm trong sương khói nghìn năm

    Bỏ lại sau lưng tiếng rế kêu ra rả

    Cõng về hiện tại cả thảo nguyên ký ức lúc ngày sang

  • laithuyha | 22 September, 2009 12:35
     

    Anh sợ nhưng vẫn muốn nhìn vào đôi mắt buồn của em

    Trái tim anh đang đập vì em cuồng loạn

    Giống bản nhạc em đang nghe

    Những âm thanh tưởng chừng vỡ vụn

    Rơi vào cõi thẳm sâu nhất

    Thuộc về em


    Nếu có thể

    Em hãy nâng niu những mảnh vỡ trái tim anh

    Vì yêu thương em

    Không đo được chiều sâu

    Chẳng biết bến bờ


    Bé bỏng ơi

    Hãy ngăn dòng nước mắt

    Em nổi giận cũng được

    Em im lặng cũng được

    Nhưng em đừng bỏ đi


    Anh đã một lần nhìn thấy dáng em buồn

    Giá có thể đánh đổi mọi thứ để em thanh thản

    Nhưng anh không làm gì để em vui lại được

    Anh vụng về trước mùa thu của anh

    Đợi em tha thứ

    Suối nguồn của anh

    Ngọn lửa em đang thiêu đốt anh

    Anh hạnh phúc trong đống tro tàn chính mình

    Trong cơn mưa thu lành lạnh

    Tàn tro này vẫn nhớ để yêu em

     

  • laithuyha | 16 September, 2009 11:38

     

    Tường vi buồn cánh rụng vào đêm

    Trên sông chỉ còn tiếng thở dài của gió

    Mảnh trăng thu tan trong bất tận

    Theo bóng em về nơi rất mịt mù


    Anh chết lặng trong rừng mây này

    Đau đớn nhìn mùa thay nắng

    Bỗng buồn vì một tiếng chim kêu

    Một cơn say một cuộc tình điên dại


    Không một giấc mộng nào bay

    Nỗi nhớ như đóng đinh vào ký ức

    Trong giấc ngủ chập chờn của anh

    Hay những đêm dài em không ngủ


    Anh gục đầu vào những giấc mơ

    Tiếng yêu em vọng vào đá ngàn năm rồi tan vỡ

    Chỉ có gió hú lên cùng anh những tiếng buồn thương

    Em chẳng quay về...

  • laithuyha | 15 September, 2009 10:24
     

    Khúc sông quen êm đềm trong màu mắt

    Vết chân em theo nắng đổ ra nguồn

    Những ngón tay đan lời yêu muộn

    Mây trắng mơ nhiều trong tóc rối vai em


    Con đường nhỏ lặng câm trưa vắng

    Anh rối bời mê mải nhớ mùi hương

    Tiếng hát dâng ngập lối đi

    Yêu thương lạ trào lên trong hoang lạnh


    Dấu vết nồng nàn đọng trên môi em

    Và gợi nét u hoài khó tả

    Vương trên bóng cây ngọn cỏ

    Vương trên giọt nắng đã phai màu


    Gương mặt anh bất động trong mắt em

    Mọi thứ xung quanh ta chùng xuống

    Thế giới này của em

    Đừng sợ nữa, giữa cuộc đời ta đã thấy nhau


    Tất cả là ảo ảnh

    Chỉ tâm hồn trong sáng của em là hiện thân của thượng đế

    Trong cõi tạm chúng ta đang ở

    Những nhịp đập tình yêu chân thành là vĩnh cửu


    Mặt đất trải đầy niềm hạnh phúc

    Sỏi đá điên cuồng nương tựa vào nhau

    Đám hoa dại chợt nở màu thanh thản

    Mắt ấm hờn ghen em nghĩ ngợi gì?

  • laithuyha | 15 September, 2009 10:20
     

    Mọi thứ đều làm em trống rỗng

    Chỉ duy nhất còn lại ý nghĩ về anh


    Đôi khi em thấy sợ

    Thói quen có anh khiến em hoảng loạn

    Những nóng bỏng ở trong em vẫn không ngừng tuôn chảy

    Bất chấp

    Mọi hồ nghi và tư tưởng cố hữu


    Em muốn đi tận cùng mọi con đường để tìm ra câu trả lời

    Sao cuộc sống của chúng ta lại như thế?


    Lừa lọc, bất nhân, tàn ác

    Những đứa trẻ vừa sinh ra đã đau đớn phận người

    Thế hệ trẻ mất phương hướng

    Hận thù truyền kiếp...


    Biển không bình yên

    Gió không bình yên

    Ngổn ngang

    Vực thẳm


    Chỉ còn
    lại duy nhất ý nghĩ về anh

    Mọi thứ đều làm em trống rỗng


    Em thấy mình dịu lại khi ngồi bên mặt hồ này

    Nghe làn gió kia hát

    Mắt em huyền bí hơn cùng màu tím buổi chiều

    Ở bờ sông ấy

    Chắc cũng giống chỗ mình ngồi

    Nơi cuối cùng có thể mộng mơ

    Những nóng bỏng vẫn đang trào dâng

    Có lẽ anh sẽ thấy...

  • laithuyha | 02 April, 2009 15:29


     


    Chớm Giêng Hai

    Trên những nẻo đường Tây Nguyên dã quỳ đã hết mùa man dại

    Chỉ còn những lụi tàn cam chịu

    Trong ánh hoàng hôn cô đơn


    Tây Nguyên uốn lượn

    Giữa trùng trùng đồi núi trọc

    Và những rừng cao su đang mùa thay lá

    Bật lên những khao khát yêu đương như chưa từng khô héo


    Những vạt đồi ngút ngàn thông cổ thụ

    Rụng xuống chân mình những lo âu và cháy

    Rực lên nỗi buồn mênh mang trong mắt kẻ qua đường

    Váng vất cơn khát thèm hạnh phúc mùa Xuân


    Tây Nguyên phóng khoáng

    Hơn cả những hình dung trong mắt kẻ đa tình

    Gió miên man mãnh liệt

    Làm khô những giọt nước mắt buồn thăm thẳm


    Chiều Tây Nguyên nồng nàn hơn trong đôi mắt

    Trong mái tóc em bay ngược núi rừng

    Tây Nguyên yêu em

    Vì trong môi em có giận hờn và có lửa

  • laithuyha | 23 August, 2008 22:38
     

    Em nhớ mình

    Lúc nào em cũng cồn cào với những ký ức nhảy nhót

    Về buổi đầu tiên

    Mình nắm nhẹ tay em trên bờ biển vắng nhiều trăng


    Em nhớ mình

    Những giấc mơ nhói buốt

    Lần đầu hẹn hò, bình minh chưa kịp thức

    Mình đón em ở cánh rừng còn sáng ánh linh lan


    Em nhớ mình

    Những lời yêu thương thổn thức

    Hát cho nhau nghe

    Bằng khúc hát thơm mùi cỏ hoa nèn chặt trong tim


    Em nhớ mình

    Những tháng năm xa cách

    Mình ru em

    Ánh mắt buồn miên man nhung nhớ


    Em nhớ mình

    Nhớ tiếng khóc hờn như con trẻ

    Đưa em qua những tháng ngày đơn độc

    Ở lại bên em vĩnh viễn sự bình yên.

  • laithuyha | 22 August, 2008 22:43


    1 ngày không hề ra khỏi nhà. Cứ quanh quanh quẩn quẩn. Mọi ngày, đi làm từ sáng tới tối. Về, thấy cái sự cố gắng của mình thật vô nghĩa, thật đơn độc. Nhưng nếu ở nhà cả ngày, cũng thế thôi, ngoài đơn độc, lại thêm nhàm chán.
    Ngồi xem lại ảnh các chuyến đi. Mở ảnh caravan nhưng chỉ dám nhìn dè dặt.


    Nhìn mình bị 2 anh yêu quý "chèn ép". Tội nghiệp quá.

    Mình tưởng trí nhớ mình tồi, hóa ra không phải. Mình nhớ từng tí 1 về chuyến đi ấy. Nhớ đến quặn thắt. Đến mức chỉ dám xem 1 phần rất nhỏ của hành trình 3 nước.


    Cái cảnh lãng mạn này có được trong lúc tránh mưa ở Watphou

    Những con người quá thân quen với mình, đã đi cùng mình trên những con đường, sống cùng mình những ngày nơi đất khách, rong ruổi với nhau mười mấy ngày.


    Ôi, bạn bè của tôi, đồng nghiệp của tôi.
    Suýt nữa cuối tuần vừa rồi không cầm lòng được. Là đi caravan với đoàn Đà Nẵng đấy. Đi 1 tuần. Mình biết là không thể tìm lại được cảm xúc như đã có với caravan của mình nhưng mình vẫn muốn đi lại. Tiếc là nhiều việc quá, chứ không mình cũng đi rồi.

  • laithuyha | 24 February, 2008 19:04



    Sau những ngày lạnh đến kiệt sức, Hà Nội có mấy hôm nắng ấm. Cả tuần nay ốm, mình đã làm cho mấy gian phòng thân yêu của mình thành cái tổ kén. Lúc nào mình cũng chỉ cuộn tròn trong ấy, không hề đi ra khỏi nhà.
    Hoa tươi này, khắp nơi. Nến thơm này, thắp cả ngày. Nhạc cổ điển này, miên man khắp nhà. Sạch sẽ, thơm tho, ấm áp, lãng mạn, bình yên.

    Quen ở nhà đến mức, ngày nắng thứ 2 sau bao nhiêu chờ đợi, mình mới dám ra khỏi nhà. Đi 1 lúc rồi về ngay, người cứ bấy bấy.
    Hôm nay lên cơ quan làm việc, vừa mở cửa, gió đã thốc đến bủn rủn. Gió mùa về, dù đài báo là ngày 26.2 mới có đợt rét mới.
    Thế này thì lại trở về với tổ kén của mình thôi.

    Ngày 1.3 mình đi Cao Bằng, mang áo và chăn ấm lên cho trẻ em vùng cao theo chương trình của Thành đoàn Hà Nội. Chẳng biết ngày đó có rét mướt không. Rét thì mình có đủ sức để đi không?
    Dù mệt mấy, mình cũng muốn đi đến đó. Nơi giá lạnh thấu xương đồng bào mình cũng chỉ phong phanh manh áo mỏng. Trâu bò chết la liệt, cây cối không sống nổi, mùa màng lỡ vụ, học sinh vùng cao nghỉ học cả tháng vì giá rét nhưng khi ấm lại phải đi chăn trâu chứ không được đi học lại vì nhà không có người làm, phải chăn trâu xong mới được đi học... Nơi mà khi nằm co ro trong chăn ấm, nệm êm mình buốt ruột xót thương mà không làm được gì.

    Những ngày trong đợt rét chưa từng có trong lịch sử, bạn mình nhắn: "Em ơi, thế nào rồi, nghe thời sự, rét ghê quá, người chết, trâu bò chết, lúa chết... Em không chịu được lạnh, phải không? Anh lo lắm..." Ngày nào cũng nhắn tin, gọi điện. Ngày nào cũng theo dõi thời tiết mà vẫn nhắn tin thon thót thế và không bao giờ dám nhắc: "Anh đang thèm rét Bắc".

    Hà Nội, tối nay gió đang to hơn, trời cực kỳ u ám. Cây đang ầm ầm trút lá. Đường phố đang như trong rừng cây mùa lá rụng. Vừa đẹp, vừa buồn, vừa đáng sợ.
    Về tổ ấm của mình thôi. 
  • laithuyha | 23 February, 2008 01:11




    Thật bất ngờ và đầy tự hào, cuối chiều ngày 22.2.2008, 3 kỳ quan của Việt Nam là vịnh Hạ Long (Quảng Ninh), vườn Quốc gia Phong Nha- Kẻ Bàng (Quảng Bình) và đỉnh Fansipan (Lào Cai) đã lần lượt giữ 3 vị trí cao nhất trong bảng xếp hạng 77 kỳ quan được đề cử trong cuộc bầu chọn 7 kỳ quan thiên nhiên thế giới mới trên trang web: new7wonders.com.

     (Xem tiếp)

  • laithuyha | 08 February, 2008 11:52



    Ngày đang thức

    Bằng tiếng chuông chùa văng vẳng phía bờ đê

    Con sâu nhỏ cựa mình ngái ngủ

    Như em

     

    Mùa đông đang run rẩy phía ấy phải không em

    Để anh thương em những ngày giá rét

    Thương những tháng năm em đơn độc

    Một mình uống giọt buồn vui

     

    Anh ở phương này lòng thiêu dạ đốt

    Nhớ cồn cào hương mùi già em tắm tất niên

    Nhớ nụ cười em ngày cuối năm rét tê rét tái

    Biết trốn vào đâu cho đỡ nhớ bây giờ?

     

    Mình quen nhau lâu đâu em

    Sao lúc nào anh cũng thấy như đã đời đời kiếp kiếp

    Thời gian trôi mơ hồ trong chớp mắt

    Ta làm sao để có được em?

     

    Ngày mới rồi em ơi

    Con chim xanh đã bay ra khỏi tổ

    Tìm những chân trời vô tận

    Để hót khúc bình yên

     

    Thức dậy nào em

    Để đón ngày đang tới

    Ngày mùa xuân đầu tiên

    Lúc trời đất giao hoan

  • laithuyha | 05 February, 2008 01:58




    Em đã thấy anh nằm lăn trên cỏ
    Nỗi buồn thành giọt
    Rơi vào đất ngấm tan
    Tiếng thở dài xé ngực

    Anh ơi, có phải anh mỏi mệt
    Giữa đa đoan, trắc ẩn kiếp người
    Hãy nhìn vào mắt em dẫu còn mệt nhọc
    Tựa vào vai em nghe tiếng hát em ru

    Chỉ ngày mai thôi ta sẽ trở về
    Mong manh lắm giấc mơ thành phố cũ
    Đêm không ngủ tiếc ngày đang mất
    Em sợ cuối con đường mình sẽ lạc nhau

1 2 3 4  Sau»